Một sản phẩm của BEACON MEDIA
Dữ liệu
New
Chuyên mục
Media
Báo cáo đặc biệt
Một sản phẩm của BEACON MEDIA
Khám phá nhiều hơn với tài khoản
Đăng nhập để lưu trữ và dễ dàng truy cập những bài viết bạn yêu thích trên Bloomberg Businessweek Việt Nam.
BBWV - Đội ngũ sáng tạo từng đoạt giải Tony đứng sau The Lost Boys đang tìm cách “thổi làn gió mới" vào công thức chuyển thể phim thành nhạc kịch nhàm chán.
Một cảnh trong The Lost Boys. Ảnh: Photographer: Matthew Murphy
Tác giả: Chris Rovzar
18 tháng 04, 2026 lúc 12:41 AM
Tóm tắt bài viết bởi
“Có phải sẽ có một gã saxophone bóng nhẫy dầu mỡ không?”
Khi bạn nói mình đang viết một bài về bản nhạc kịch Broadway chuyển thể từ bộ phim ma cà rồng năm 1987 The Lost Boys, đó thường là câu hỏi đầu tiên người ta đặt ra nếu họ từng xem phim.
Đây là một tác phẩm kinh điển trong giới cult, kể về nhóm thiếu niên để tóc mullet đi hút máu trên lối đi ven biển ở California. Phim quy tụ nhiều gương mặt trẻ nổi tiếng thời đó như Keifer Sutherland, Jason Patric, hai Corey là Feldman và Haim, Alex Winter và Jami Gertz. Câu chuyện xoay quanh một người mẹ và hai con chuyển đến thị trấn ven biển Santa Carla, để rồi phát hiện mình phải chiến đấu giành lấy mạng sống và cả linh hồn trước một băng ma cà rồng đi xe phân khối lớn đầy bí ẩn.
Những ai từng xem phim có lẽ đã xem đi xem lại rất nhiều lần, đến mức băng VHS thuê từ Blockbuster cũng đã mòn cả. Thỉnh thoảng, họ vẫn lẩm bẩm vài câu thoại kinh điển như “Chết vì dàn stereo!”
Nhưng phần lớn công chúng thì chưa từng xem, và cũng không biết đến hàng loạt chi tiết kỳ quặc đầy thú vị do đạo diễn Joel Schumacher tạo ra, như việc một con chó biến thành kẻ săn ma cà rồng hay cách máy quay tập trung vào một gã nhạc công tóc dài, bóng nhẫy. The Lost Boys là một tác phẩm khá kén người xem và không hề có sức sống bền bỉ như Beetlejuice hay Back to the Future.
Thế nhưng nhiều năm qua, các nhà sản xuất như Patrick Wilson, Marcus Chait và James Carpinello cùng không ít người khác vẫn tìm cách mua lại bản quyền để đưa bộ phim lên sân khấu và biến nó thành một vở nhạc kịch kinh phí lớn, giống như hai tác phẩm nói trên. Vì sao vậy?
“Vì nó gợi cảm,” đạo diễn Broadway Michael Arden giải thích khi ngồi trong phòng tập tại Baryshnikov Arts Center vào tháng Hai. “Họ nghĩ chất ma cà rồng kiểu cách đó sẽ rất hợp để thể hiện bằng những màn ca hát đầy kịch tính.”
The Lost Boys, hiện đang trong giai đoạn diễn thử và dự kiến ra mắt chính thức ngày 26.4, xuất hiện trong bối cảnh Broadway ngày càng khắc nghiệt với các vở nhạc kịch mới. Dàn dựng một vở như vậy hiện tốn ít nhất 20 triệu USD, và gần như tất cả đều không có lãi, thậm chí khó trụ quá vài tháng. The Lost Boys được đầu tư tới 25 triệu USD, khiến nó trở thành một trong những vở kịch đắt đỏ nhất từng được dựng, dù vẫn chưa bằng những cú “thảm họa” như Spider Man: Turn Off the Dark năm 2011 (75 triệu USD) hay thành công dài hơi Harry Potter and the Cursed Child năm 2018 (68 triệu USD).
Các nhà sản xuất cũng không bỏ qua thực tế rằng trong số những vở nhạc kịch ra mắt từ năm 2022 đến nay, chỉ có một tác phẩm mới thu hồi vốn là The Outsiders, mất 20 tháng để hoàn lại khoản đầu tư 22 triệu USD. Vở này cũng kể về một băng nhóm thiếu niên và cũng dựa trên một bộ phim năm 1983 với dàn sao tuổi teen như Tom Cruise, Matt Dillon, Rob Lowe và Patrick Swayze. Nghe có quen không?
Real Women Have Curves, Smash, The Notebook và Water for Elephants, những vở gần đây chuyển thể từ phim hoặc series nổi tiếng, nhìn chung đều phải đóng cửa trong vòng chưa đầy một năm, dù có lợi thế về độ nhận diện. Trong khi đó Moulin Rouge, ra mắt năm 2019 và sẽ đóng vào tháng Bảy năm nay, cũng mất nhiều năm mới thu hồi được khoản đầu tư 28 triệu USD.
“Việc kiếm tiền ở Broadway ngày càng khó hơn,” Ryan Donovan, phó giáo sư nghiên cứu sân khấu tại Đại học Duke, nói. Theo ông, các nhà sáng tạo buộc phải nghĩ đến khán giả trước tiên. “The Outsiders và The Lost Boys có sức hút hoài niệm với khán giả Gen X, và đó hiện là nhóm mục tiêu của các nhà sản xuất. Khán giả Broadway trung bình là phụ nữ da trắng khoảng 45 tuổi, có học vấn cao, đến từ khu vực ba bang quanh New York.”
Sẽ không ngạc nhiên nếu sắp tới chúng ta thấy các bản nhạc kịch chuyển thể từ Working Girl, Dirty Dancing và The Princess Bride, còn Beaches đã ra mắt ngày 22 tháng 4.
“Đây không phải là một trò đùa nội bộ”
“Điều về Broadway là nếu thật sự có một công thức thành công, người ta đã làm theo và mọi thứ đều thắng lớn,” Donovan nói, người đồng thời là nhà sáng lập Hiệp hội Quốc tế Nghiên cứu Nhạc kịch. “Danh sách các vở thất bại dựa trên phim, kể cả những bộ phim được yêu thích, dài vô tận: Singing in the Rain, New York, New York, Mrs. Doubtfire, The Queen of Versailles. Rất nhiều.”
Việc chọn một bộ phim “kén người xem” đôi khi lại hiệu quả. “Người ta từng lấy một tác phẩm cult là Hairspray và biến nó thành đại chúng,” ông nói tiếp. Waitress vốn là một phim độc lập nhỏ năm 2007, sau đó trở thành thành công lớn trên sân khấu một thập kỷ sau khi ca sĩ Sara Bareilles tham gia chuyển thể, và chạy suốt gần bốn năm trên Broadway.
The Lost Boys có thể đi theo hướng đó. “Nó có một lượng fan rất trung thành và rất đặc thù,” Dane Laffrey, nhà thiết kế sân khấu từng đoạt Tony (với Maybe Happy Ending), nói. Ông tham gia dự án cùng Arden từ năm 2021 sau khi nhóm sản xuất Wilson, Chait và Carpinello mua được bản quyền. Cả hai người trước đó chưa từng xem bộ phim, vốn bị xem là hơi sến và lỗi thời, nhưng lại bất ngờ nhận ra nó có chiều sâu cảm xúc đáng khai thác.
“Ma cà rồng trong câu chuyện này đã cho nhóm nhân vật một lý do để ở lại với cuộc sống,” Arden nói, người từng thắng Tony với vai trò đạo diễn Parade và Maybe Happy Ending. “Đó là về gia đình được lựa chọn, nhưng cũng là việc chọn gia đình của mình thay vì những thứ khác, kể cả một cuộc sống bất tử tiệc tùng cùng bạn bè,” ông nói, “và tôi thấy điều đó rất đẹp.”
“Tôi không muốn khán giả đến rồi chỉ nhớ lại họ yêu bộ phim đến mức nào,” Laffrey nói, đồng thời cho biết họ đã thay đổi rất nhiều chi tiết. “Tôi muốn họ thấy một thứ họ chưa từng thấy. Và tôi muốn cả những người chưa từng xem The Lost Boys cũng yêu được câu chuyện này. Cuối cùng, nó phải dành cho tất cả mọi người. Đây không phải trò đùa nội bộ.”
Một canh bạc lớn và đầy rủi ro
Nhóm sáng tạo đã mở rộng vai trò của các nhân vật nữ, hướng tới nhóm khán giả nữ trung niên, trao cho các diễn viên Shoshana Bean và Maria Wirries những tuyến nhân vật trung tâm cùng cơ hội thể hiện giọng hát mạnh mẽ. Họ cũng cắt bớt nhân vật, điều chỉnh bối cảnh và tăng cường những lớp ẩn ý về LGBT vốn đã thấp thoáng trong bản gốc. Theo họ, mục tiêu là tìm ra cách kể câu chuyện phù hợp nhất với sân khấu, hơn là bất kỳ loại hình nào khác.
“Nếu chúng tôi chỉ cố làm lại nguyên xi bộ phim trên sân khấu, sẽ không bao giờ làm hài lòng được tất cả,” Arden nói. “Khán giả đến rạp hát để tìm những câu chuyện chạm đến trái tim, vì vậy chúng tôi đào sâu vào phần đó nhiều hơn.”
Ông và Laffrey đã vận động để mời ban nhạc indie pop rock The Rescues từ Los Angeles, nổi tiếng với các hòa âm, sáng tác phần nhạc. Hai biên kịch sân khấu kỳ cựu David Hornsby và Chris Hoch viết phần kịch bản. Nhóm sản xuất, bao gồm công ty At Rise Creative của Laffrey và Arden, đã đưa ra một quyết định hiếm thấy là bỏ qua giai đoạn diễn thử ở ngoài Broadway và đi thẳng lên sân khấu Broadway. Điều đó đồng nghĩa với một canh bạc rất lớn.
Sân khấu của Laffrey vươn cao trong nhà hát Palace Theatre, tạo thành những tầng giàn giáo màu đen, lúc thì biến thành căn nhà đầy tiêu bản mà hai anh em Emerson là Michael và Sam chuyển đến cùng mẹ Lucy, lúc lại hóa thành lối dạo Santa Carla thô ráp, một xưởng sắt bỏ hoang nơi băng ma cà rồng trú ngụ, một cầu đường ray tàu hỏa và cả một tiệm băng đĩa. Những khối ống và ván lớn di chuyển để tạo không gian, nhưng nhiều khoảng trống vẫn chìm trong bóng tối, nơi tiếng hợp xướng vang lên từ hư vô.
“Chúng tôi cần để lại nhiều cho trí tưởng tượng của khán giả,” Laffrey nói. “Để họ tự lấp đầy bóng tối và hình dung ra một thế giới vừa đáng sợ vừa thú vị hơn bất cứ thứ gì chúng tôi có thể dựng trọn vẹn trên sân khấu.”
Nhưng khác với phim, trên sân khấu bạn sẽ thấy ma cà rồng bay. Rất nhiều.
“The Lost Boys là một ẩn dụ của Peter Pan. Với họ, bay là tự do và hạnh phúc,” Arden nói. “Vì vậy chúng tôi muốn những cảnh bay thật đẹp. Chúng tôi đã may mắn dùng được các kỹ thuật truyền thống, nhưng theo một cách tổ chức mới trên sân khấu. Những chàng trai bay trên không, bay theo âm nhạc, đó chính là vũ đạo. Một phần rất lớn của dàn dựng là vũ đạo trên không.”
Nhưng dù hình thức khác xa bản phim, vở diễn vẫn đầy những cái nháy mắt dành cho người hâm mộ. Những chi tiết nội bộ, nếu muốn gọi như vậy. Gã saxophone bóng nhẫy kia ư? Có, hắn sẽ xuất hiện, và còn mang một ý nghĩa bất ngờ. Nhiều câu thoại kinh điển vẫn được giữ lại, cùng những gợi nhắc đến soundtrack biểu tượng thập niên 1980, trong đó có trích đoạn Cry Little Sister của G Tom Mac, bài nhạc chủ đề của phim, tất cả đều dành cho khán giả tinh ý.
Có lúc, một nhân vật trong tiệm băng đĩa còn nói với người khác: “Chuyển một bộ phim thành nhạc kịch à? Nghe mùi tuyệt vọng đấy.”
“Yếu tố hài hước là một phần quan trọng của câu chuyện. Nó phải cân bằng để tạo căng thẳng,” Arden nói. Nó phải song hành với sự nghiêm túc. “Và tôi nghĩ như vậy còn thú vị hơn là chỉ dọa người ta sợ.”
“Hy vọng của tôi là khán giả sẽ nghĩ, tôi muốn uống máu để có thể bay cùng lũ ma cà rồng,” Laffrey nói. “Trong khi một dàn hợp xướng hát phía sau tôi.” “Cả khán phòng nên có cảm giác, tôi muốn gia nhập băng của họ.”
Theo Bloomberg
Theo phattrienxanh.baotainguyenmoitruong.vn
https://phattrienxanh.baotainguyenmoitruong.vn/lieu-vo-nhac-kich-ma-ca-rong-25-trieu-usd-se-cuu-broadway-57338.html
Tặng bài viết
Đối với thành viên đã trả phí, bạn có 5 bài viết mỗi tháng để gửi tặng. Người nhận quà tặng có thể đọc bài viết đầy đủ miễn phí và không cần đăng ký gói sản phẩm.
Bạn còn 5 bài viết có thể tặng
Liên kết quà tặng có giá trị trong vòng 7 ngày.
BÀI LIÊN QUAN
Gói đăng ký